Nhiều người thường đồng hóa tôn giáo với tâm linh. Thật ra, giữa hai thực tại này có sự giao thoa nhưng cũng có những khác biệt quan trọng. Có thể nói tôn giáo là một hình thức cụ thể của tâm linh, hay là một phương tiện giúp con người phát triển chiều sâu nội tâm. Cả hai đều hướng đến một cứu cánh chung: trở nên hoàn thiện hơn, mà Kitô giáo gọi là «hoàn hảo như Cha trên trời», còn Phật giáo gọi là «thành Phật».
Thời đại nào Thiên Chúa cũng đều gửi đến với nhân loại những ngôn sứ để nói lên tiếng nói của Ngài, cho nhân loại biết ý muốn, chương trình và kế hoạch mới của Ngài cho thời đại mới. Nhưng các ngôn sứ đích thật thường bị ghen ghét, bị bách hại (x. Mt 5:12b; 23{34-35), trong khi các ngôn sứ giả thì lại được người đời biệt đãi, cung phụng (x. Lc 6:26; 1Ga 4:5)
Nếu nhìn lại lịch sử hai nghìn năm, có một nghịch lý khó phủ nhận: Jesus Christ là một trong những nhân vật được tôn kính nhiều nhất, nhưng cũng bị hiểu lầm nhiều nhất. Ngài bị hiểu lầm không chỉ bởi những kẻ chống đối, mà có lẽ còn sâu sắc hơn bởi chính những người nhân danh Ngài. Jesus bị người chống đối hiểu lầm như một mối đe dọa chính trị
Câu hỏi «Jesus Christ có phải là một nhà cách mạng không?» thường bị hiểu sai ngay từ đầu, bởi ta hay gán cho chữ cách mạng nghĩa hẹp: chiếm chính quyền, lật đổ trật tự, thay đổi thể chế bằng bạo lực hoặc đối đầu trực diện. Nếu hiểu như thế, thì câu trả lời là: không.
Nếu Chúa Giêsu bước vào Việt Nam năm 2025, rất có thể Ngài không đến theo cách mà cả người tin lẫn người không tin đang chờ đợi. Ngài sẽ không bước xuống từ mây trời, không xuất hiện trong một thánh lễ trọng thể được truyền hình trực tiếp. Ngài sẽ không mang theo quyền lực chính trị, không tuyên bố cương lĩnh, không đứng về bất cứ phe phái nào.
Đêm Noel, mặc dù trời lạnh gía, hầu như mọi người đều vui vẻ đến nhà thờ để mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Lễ về, họ ăn réveillon thật vui vẻ, đầm ấm, hạnh phúc với những người thân yêu trong gia đình. Và sau đó họ qua đêm với chăn êm nệm ấm. Nhưng không phải tất cả mọi người đều được hạnh phúc như thế. Luôn luôn vẫn có những kẻ bất hạnh như em bé bán diêm được Nhà văn Andersen mô tả trong câu chuyện này.
Thế giới có nhiều dân tộc khác nhau, với những ngôn ngữ và những nền văn hóa khác nhau. Muốn đem Tin Mừng cứu rỗi đến cho các dân tộc khác với dân tộc của mình, mình phải diễn tả Tin Mừng ấy bằng ngôn ngữ của họ, và trình bày Tin Mừng ấy theo cung cách văn hóa của họ. Ngày nay, nền văn hóa giữa các dân tộc không còn khác biệt quá xa như xưa, nhưng lại có sự khác biệt về quan niệm, cách suy tư giữa thế hệ cha với thế hệ con. Việc phúc âm hóa của thế hệ cha cho thế hệ con cũng phải biết thích ứng với quan niệm và cách suy tư của thế hệ con. Đó chính là HỘI NHẬP VĂN HÓA THEO CHIỀU DỌC.
Đạo Công giáo tại Việt Nam được các giám mục và linh mục từ Âu Châu truyền sang. Các ngài chịu ảnh hưởng nền văn hóa Tây Phương, nên khi truyền giáo tại Việt Nam, người dân Việt chịu ảnh hưởng văn hóa Đông Phương. Vì thế, để truyền giáo cho những người Đông Phương, các ngài phải tìm cách diễn tả sứ điệp Kitô giáo sao cho phù hợp với bản sắc văn hóa của người Đông Phương. Thích ứng như thế chính là Hội Nhập Văn hóa.
Chúng ta thường được giáo dục để trở nên những đứa con tốt trong gia đình, nhưng rất ít khi chúng ta được giáo dục để trở nên những cha mẹ tốt, mặc dù đó là một nghệ thuật hết sức quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai con cái ta. Vì thế, đa số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó thế nào cho sáng suốt.
Bỗng nhiên tôi chú ý đến hai người nãy giờ đứng thật lâu trong bóng tối. Họ là hai vợ chồng trẻ, có vẻ nghèo nàn, mệt mỏi, và chỉ có một con lừa cũng mệt mỏi như họ. Có lẽ họ đã đi từ nơi nào xa lắm. Họ do dự một lúc lâu, rồi người chồng bước đến gặp cha tôi. Ông ta nói điều gì đó tôi không nghe rõ. Cha tôi nhìn người khách từ đầu đến chân rồi trả lời: «Xin cảm phiền nhé, quán tôi hết chỗ rồi».
Đây là lá thư thứ ba trong số 5 lá thư mà Luật sư Vũ Đức Khanh nhận được từ những công nhân ở nhiều nơi khác nhau tại Việt Nam. Lá thư này của anh Nguyễn Tất Thành, 43 tuổi, là một công nhân cơ khí, sống ở Bình Dương, quê Quảng Trị.
Câu chuyện Giáng Sinh này kể về bức tượng Hài Nhi trong hang đá bị mất và tấm lòng đơn sơ của một cậu bé nghèo. Qua hành trình nhỏ bé ấy, người đọc được mời gọi trở về với ý nghĩa thật của mùa Noel: tình yêu khiêm hạ, lòng quảng đại và niềm hy vọng mà Chúa Hài Đồng đem đến cho mỗi gia đình.
Khi đến Giêrusalem, các vị đạo sĩ ngạc nhiên: «Đến Giêrusalem, chúng tôi cảm thấy mình như rồ dại. Chúng tôi chờ đợi một Giêrusalem tưng bừng mở hội đón chào đấng Messia, nhưng trái lại chúng tôi bắt gặp một Giêrusalem hờ hững. Giêrusalem là nơi phát xuất Kinh thánh, là nơi của Lời hứa, vậy mà Giêrusalem chẳng hay biết gì cả.»
Trong xã hội, con người dễ khinh khi kẻ nghèo hèn, lánh xa người khốn khổ. Nhưng Giáng sinh, từ ngàn xưa, chính là lời nhắc nhở: tất cả chúng ta đều thuộc về một đại gia đình. Mỗi người ăn mày trên đường, mỗi đứa trẻ lang thang, đều là anh chị em của ta. Và ánh sáng Giáng sinh chỉ thật sự toả rạng khi ta biết mở lòng với tha nhân.
Sống trong cuộc đời là sống trong thời gian. Thời gian có quá khứ, hiện tại và tương lai. Quá khứ đã vuột khỏi tay ta, ta không làm chủ được. Tương lai thì chưa tới, không biết sẽ ra sao, ta cũng không làm chủ được. Ta chỉ có thể sống được trong hiện tại, và làm chủ được chính giây phút hiện tại này. Cuộc đời ta thế nào, hoàn toàn tùy thuộc vào những giây phút hiện tại ấy.
Rất nhiều việc lớn lao, có vẻ như vượt quá khả năng mà chúng ta phải làm cho xong. Thật ngao ngán, phải không? Nhưng với bí quyết «Chỉ nên nghĩ tới cây số trước mặt thôi» và với s kiên trì, chúng ta có thể làm được mọi sự.
Sự khác biệt trong suy nghĩ giữa hai cha con ─ Rất mong các bậc cha mẹ ý thức sự khác biệt về quan niệm, não trạng và tư tưởng giữa hai thế hệ thuộc hai nền văn hóa khác nhau. Chúng ta nên hiểu và giác ngộ sớm để cha mẹ và con cái dễ hòa hợp với nhau, và để đời sống trong mỗi gia đình sẽ đầm ấm hạnh phúc hơn.
Giới thiệu tác phẩm kinh điển của Joseph Höffner. Bản dịch Việt ngữ hiện đang được Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại thực hiện. Dẫn Nhập Cho Lần Tái Bản Thứ Ba Của Ấn Bản Mới. Có lẽ chẳng có cuốn sách giáo khoa nào về học thuyết xã hội công giáo thành công hơn tác phẩm „Học Thuyết Xã Hội Ki-tô Giáo“ của Joseph Höffner.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.