Có một số Kitô hữu sau khi đọc sách Khải Huyền, thấy thánh Gioan coi con rồng là biểu tượng của ma quỷ, từ đó khi thấy người Á Đông coi trọng hay coi con rồng là điều tốt lành, liền cho rằng người Á Đông tôn kính ma quỷ, tôn vinh sự dữ. Đó là một hiểu lầm đáng tiếc.
Tôn giáo và chính trị luôn như hai dòng chảy lớn, song song và đan quyện vào nhau. Tôn giáo hướng dẫn con người đi vào chiều sâu của lương tâm, của ý nghĩa sống, của những giá trị vượt lên trên lợi ích vật chất. Chính trị tổ chức đời sống chung, thiết lập luật pháp, bảo vệ công ích và trật tự xã hội. Hai thế lực ấy, tuy khác nhau về bản chất và mục tiêu, nhưng lại cần nhau như hai lá phổi của cùng một cơ thể xã hội.
Giáo hội Việt Nam đang sống trong một hoàn cảnh mà ít nơi trên thế giới phải chịu: một chế độ độc tài toàn trị, nơi công an và nhà nước có thể gây áp lực, đe dọa, khủng bố, hoặc bỏ tù bất kỳ ai dám nói điều bất lợi cho chế độ. Trong bối cảnh ấy, mọi giám mục, linh mục và giáo dân đều sống với một nỗi sợ âm thầm. Nỗi sợ ấy không phải là yếu đuối; nó là thực tế. Nó là không khí mà mọi người phải hít thở mỗi ngày. Nó là bóng tối bao phủ mọi quyết định, mọi lời nói, mọi hành động.
Trong đời sống Giáo hội, có những biến cố không chỉ gây xôn xao trong cộng đoàn, mà còn buộc người ta phải đặt lại những câu hỏi căn bản về bản chất của quyền bính và sự thật. Sắc lệnh ngày 7/7/2026 của Đức Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long mở án hình sự ngoại tư pháp đối với linh mục Antôn Đặng Hữu Nam là một biến cố như thế. Nó không chỉ là một văn bản pháp lý; nó là một tấm gương phản chiếu tình trạng khủng hoảng quyền bính trong giáo phận Vinh suốt nhiều năm qua.
Viết bài này không phải để lên án, mà để soi sáng. Không phải để gieo bi quan, mà để nhắc rằng quê hương vẫn cần sự quan tâm của chúng ta, những người Việt đang sống xa xứ nhưng vẫn còn trái tim hướng về đất mẹ. Bài viết này cố gắng phác họa một bức tranh toàn diện nhất có thể về Việt Nam năm 2026, dựa trên những dữ kiện có thật, những báo cáo quốc tế, và những câu chuyện người dân kể lại.
Có một số Kitô hữu sau khi đọc sách Khải Huyền, thấy thánh Gioan coi con rồng là biểu tượng của ma quỷ, từ đó khi thấy người Á Đông coi trọng hay coi con rồng là điều tốt lành, liền cho rằng người Á Đông tôn kính ma quỷ, tôn vinh sự dữ. Đó là một hiểu lầm đáng tiếc.
Đêm Noel, mặc dù trời lạnh gía, hầu như mọi người đều vui vẻ đến nhà thờ để mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Lễ về, họ ăn réveillon thật vui vẻ, đầm ấm, hạnh phúc với những người thân yêu trong gia đình. Và sau đó họ qua đêm với chăn êm nệm ấm. Nhưng không phải tất cả mọi người đều được hạnh phúc như thế. Luôn luôn vẫn có những kẻ bất hạnh như em bé bán diêm được Nhà văn Andersen mô tả trong câu chuyện này.
Thế giới có nhiều dân tộc khác nhau, với những ngôn ngữ và những nền văn hóa khác nhau. Muốn đem Tin Mừng cứu rỗi đến cho các dân tộc khác với dân tộc của mình, mình phải diễn tả Tin Mừng ấy bằng ngôn ngữ của họ, và trình bày Tin Mừng ấy theo cung cách văn hóa của họ. Ngày nay, nền văn hóa giữa các dân tộc không còn khác biệt quá xa như xưa, nhưng lại có sự khác biệt về quan niệm, cách suy tư giữa thế hệ cha với thế hệ con. Việc phúc âm hóa của thế hệ cha cho thế hệ con cũng phải biết thích ứng với quan niệm và cách suy tư của thế hệ con. Đó chính là HỘI NHẬP VĂN HÓA THEO CHIỀU DỌC.
Tôn giáo và chính trị luôn như hai dòng chảy lớn, song song và đan quyện vào nhau. Tôn giáo hướng dẫn con người đi vào chiều sâu của lương tâm, của ý nghĩa sống, của những giá trị vượt lên trên lợi ích vật chất. Chính trị tổ chức đời sống chung, thiết lập luật pháp, bảo vệ công ích và trật tự xã hội. Hai thế lực ấy, tuy khác nhau về bản chất và mục tiêu, nhưng lại cần nhau như hai lá phổi của cùng một cơ thể xã hội.
Chúng ta thường được giáo dục để trở nên những đứa con tốt trong gia đình, nhưng rất ít khi chúng ta được giáo dục để trở nên những cha mẹ tốt, mặc dù đó là một nghệ thuật hết sức quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai con cái ta. Vì thế, đa số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó thế nào cho sáng suốt.
Cuộc sống hôn nhân, dù có hạnh phúc đến đâu, vẫn có thể nổi lên những sóng gió. Con người vốn yếu đuối và có thể có những cám dỗ bất ngờ xảy đến. Việc sa ngã vì thế có thể xảy ra. Vấn đề là đương sự có biết «đã ngã thì phải đứng dậy», còn người phối ngẫu cũng cần biết thông cảm, tha thứ, nhất là khi người kia vẫn yêu thương mình và xin thành thật hối lỗi.
Câu chuyện Giáng Sinh này kể về bức tượng Hài Nhi trong hang đá bị mất và tấm lòng đơn sơ của một cậu bé nghèo. Qua hành trình nhỏ bé ấy, người đọc được mời gọi trở về với ý nghĩa thật của mùa Noel: tình yêu khiêm hạ, lòng quảng đại và niềm hy vọng mà Chúa Hài Đồng đem đến cho mỗi gia đình.
Sống trong cuộc đời là sống trong thời gian. Thời gian có quá khứ, hiện tại và tương lai. Quá khứ đã vuột khỏi tay ta, ta không làm chủ được. Tương lai thì chưa tới, không biết sẽ ra sao, ta cũng không làm chủ được. Ta chỉ có thể sống được trong hiện tại, và làm chủ được chính giây phút hiện tại này. Cuộc đời ta thế nào, hoàn toàn tùy thuộc vào những giây phút hiện tại ấy.
Rất nhiều việc lớn lao, có vẻ như vượt quá khả năng mà chúng ta phải làm cho xong. Thật ngao ngán, phải không? Nhưng với bí quyết «Chỉ nên nghĩ tới cây số trước mặt thôi» và với s kiên trì, chúng ta có thể làm được mọi sự.
Sự khác biệt trong suy nghĩ giữa hai cha con ─ Rất mong các bậc cha mẹ ý thức sự khác biệt về quan niệm, não trạng và tư tưởng giữa hai thế hệ thuộc hai nền văn hóa khác nhau. Chúng ta nên hiểu và giác ngộ sớm để cha mẹ và con cái dễ hòa hợp với nhau, và để đời sống trong mỗi gia đình sẽ đầm ấm hạnh phúc hơn.
Giới thiệu tác phẩm kinh điển của Joseph Höffner. Bản dịch Việt ngữ hiện đang được Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại thực hiện. Dẫn Nhập Cho Lần Tái Bản Thứ Ba Của Ấn Bản Mới. Có lẽ chẳng có cuốn sách giáo khoa nào về học thuyết xã hội công giáo thành công hơn tác phẩm „Học Thuyết Xã Hội Ki-tô Giáo“ của Joseph Höffner.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.