Kho tàng và niềm vui của người Kitô hữu

14/08/202510:50 SA(Xem: 2923)
Kho tàng và niềm vui của người Kitô hữu

Kho tàng và niềm vui của người Kitô hữu

aaa

Theo một bản thống kê thì hàng năm tại Hoa Kỳ, có khoảng 60 triệu toa bác sĩ cho mua thuốc Valium. Valium hiện này được xem là loại thuốc an thần công hiệu nhất.
Nói chung, xem chừng như văn minh càng tiến bộ, con người càng bất an. Niềm vui đích thực trong tâm hồn dường như đã vỗ cánh bay xa.
Nhưng an bình và vui tươi là vấn đề sống còn của con người. Đạt được tất cả, có tất cả nhưng không có niềm vui trong tâm hồn, thì sống như thế chẳng khác nào như một thây chết.
Người Ai Cập thời cổ tin rằng khi chết con người phải trình diện trước thần Osiris để trả lời cho hai câu hỏi: «Ngươi có tìm thấy niềm vui không? Người có mang niềm vui lại cho người khác không?» Số phận đời đời của họ tùy thuộc vào cách họ trả lời cho hai câu hỏi ấy.
Số phận đời đời của con người, tương quan của con người với Thiên Chúa tùy thuộc ở niềm vui của họ trong cuộc sống này.
Một ngày kia, người ta hỏi nhạc sĩ Franz Joseph Haydn tại sao nhạc tôn giáo của ông lúc nào cũng vui tươi? Nhà nhạc sĩ tài ba của thế kỷ thứ 18 đã trả lời như sau: «Tôi không thể làm khác hơn được. Tôi viết nhạc theo những cảm xúc của tôi. Khi tôi nghĩ về Chúa, trái tim tôi tràn ngập niềm vui đến nỗi các nốt nhạc như nhảy múa từ ngòi bút của tôi.»
Người tín hữu Kitô theo định nghĩa, «không thể không là người của niềm vui.» Họ phải vui mừng bởi vì Thiên Chúa chính là gia nghiệp của họ, bởi vì tâm hồn của họ luôn có Chúa.
Trong quyển sách có tựa đề «Những sự thuộc về Chúa Thánh Thần,» Đức Gioan Phaolô II đã viết như sau: «Đức Kitô đến để mang lại niềm vui: niềm vui cho con cái, niềm vui cho cha mẹ, niềm vui cho gia đình và bạn hữu, niềm vui cho công nhân và trí thức, niềm vui cho người bệnh tật, già cả, niềm vui cho toàn nhân loại. Theo đúng nghĩa, niềm vui là trọng tâm của sứ điệp Kitô và ý lực của Phúc Âm. Chúng ta hãy là sứ giả của niềm vui.»
Nhưng niềm vui không phải là một kho tàng có sẵn: nó đòi hỏi phải được kiến tạo. Người ta kiến tạo niềm vui bằng cách làm cho người khác được vui. Càng chia sẻ, càng trao ban, niềm vui càng lớn mạnh.
Hãy cư xử một cách vui tươi, hãy nói những lời vui tươi, hãy làm cho người khác vui, đó là bí quyết để giúp chúng ta được vui. Người khác càng vui, niềm vui của chúng ta càng lớn mạnh. 
Mỗi ngày chúng ta van xin người khác không biết bao nhiêu lần: xin vui lòng. Chúng ta xin người «vui lòng,» nhưng chúng ta lại không muốn làm cho lòng mình vui lên. Nếu chúng ta muốn người khác «vui lòng» để ban ân huệ cho chúng ta, thì có lẽ chúng ta cần phải làm cho lòng mình vui lên bằng bộ mặt vui tươi hớn hở của chúng ta, bằng những nụ cười vui tươi của chúng ta, bằng những chịu đựng vui tươi của chúng ta

Sưu tầm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 254)
Tình hình xã hội hiện nay quả là đáng bi quan: bất công, bạo lực và nhiều thứ tệ nạn đang lan tràn, mạng sống con người bị coi thường, tình dục bị lạm dụng, bảng giá trị Kitô giáo bị đảo lộn, v.v… Thế giới đang bị hư hỏng, trở nên tội lỗi, từ trong gia đình ra đến ngoài xã hội. Đức Giêsu kỳ vọng Giáo Hội trở nên muối và đèn sáng tác động hữu hiệu vào xã hội để xã hội trở nên tốt đẹp.
01/02/2026(Xem: 306)
Đức Giêsu lập nên Giáo Hội những mong Giáo Hội trở thành Nước Thiên Chúa ở trần gian, nơi mà mọi người đều sống hạnh phúc vì yêu thương nhau. Ngài kêu gọi người Kitô hữu phải là men, là muối, là đèn sáng, là những người sống giới răn duy nhất của Ngài là Ngài yêu thương, xả kỷ, phục vụ để tạo nên một xã hội tốt đẹp, làm gương mẫu cho mọi xã hội trên thế giới. Ngài mong Giáo Hội là nhịp cầu nối con người với Thiên Chúa, mong Giáo Hội thành một xã hội gương mẫu để mọi xã hội trên trần gian bắt chước.
28/01/2026(Xem: 470)
Bí quyết để sống hạnh phúc ngay ở đời này là luôn luôn sống phù hợp với thánh ý Thiên Chúa, cùng yêu thương tha nhân chung quanh mình và làm cho họ được hạnh phúc. Đó là góp phần xây dựng Nước Trời ở trần gian, và cũng là tạo hạnh phúc vĩnh cửu cho mình ở đời sau.
28/01/2026(Xem: 569)
Cả tám mối phúc đều là hệ luận của một mối phúc căn bản này, đó là phúc cho người biết sống vị tha, nghĩa là biết thật sự sống vì Chúa, vì tha nhân, sẵn sàng chịu thiệt hại, mất mát, đau khổ vì sống theo ý Chúa, vì lợi ích hay hạnh phúc của tha nhân.
21/01/2026(Xem: 756)
Là một nhà cách mạng tôn giáo, nhưng Đức Giêsu lại xuất thân từ Nadarét, thuộc vùng Galilê (miền Bắc) là «miền đất của dân ngoại», chứ Ngài không xuất thân ở vùng Giuđê (miền Nam) là vùng của người đạo Do thái với kinh đô và đền thờ Giêrusalem. Vì thế, Đức Giêsu được gọi là «người Galilê», điều này trái với quan niệm chung của người đạo Do Thái.
FOLLOW US
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN MỚI
Thông tin của bạn được giữ kín tuyệt đối và có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào. Nhập địa chỉ email của bạn
THÔNG TIN LIÊN LẠC