Đức Giêsu yêu ai, và yêu như thế nào

13/12/20251:05 CH(Xem: 951)
Đức Giêsu yêu ai, và yêu như thế nào

Đức Giêsu yêu ai,

và yêu như thế nào?

aaa 

 

Yêu đến tận cùng

Trái tim là biểu tượng của tình yêu. Nói về tình yêu của Chúa Giêsu, Tin Mừng Gioan viết: «Chúa Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng» (Ga 13:1).
Tình yêu của Chúa Giêsu là thứ tình yêu «yêu đến cùng», nghĩa là yêu thương đến mức độ tận cùng, không ai có thể yêu thương hơn thế được. Và dấu chỉ hữu hình của tình yêu thương ấy chính là cái chết nhục nhã và thê thảm trên thập giá. Đã chết rồi mà Ngài vẫn tiếp tục tỏ tình yêu thương qua một hình ảnh biểu tượng: «một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người, tức thì, máu cùng nước chảy ra» (Ga 19:34); đó là một biểu tượng rất hùng hồn và đầy ý nghĩa cho thứ tình yêu «yêu đến cùng» của Ngài. Khi vừa mới chết, Ngài hầu như đã đổ hết máu của mình ra, chỉ còn một ít máu còn đọng lại trong tim không thể chảy ra được thì Ngài cũng đổ ra cho bằng hết nhờ lưỡi đòng đâm vào cạnh sườn Ngài.

Đức Giêsu yêu ai?
Yêu mọi người
Ngài yêu đến tận cùng, nhưng yêu ai? Đoạn Tin Mừng Ga 13:1 cho biết: Ngài «yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian». Những kẻ thuộc về Ngài còn ở trần gian là những ai?
Trước hết là các tông đồ, những môn đệ rất thân tín của Ngài. Kế đến là những Kitô hữu, cũng là những môn đệ của Ngài tiếp nối các tông đồ qua dòng thời gian. Nhưng không chỉ có thế, Ngài đến trần gian là để cứu cả nhân loại, vì tất cả mọi người đều là anh em con của một Cha Chung trên trời, cũng là Cha của Ngài. Ngài chính là Anh Cả của cả một đàn em đông đảo là cả nhân loại. Vì thế, mọi người trên trần gian, dù nhân lành hay độc ác, thánh thiện hay tội lỗi, đều là em con cùng một Cha với Ngài. Vì thế, tất cả mọi người đều là những kẻ thuộc về Ngài mà Ngài yêu thương đến cùng. Ngài đến trần gian vì tất cả mọi người. Tuy nhiên, Ngài đến chủ yếu vì những người tội lỗi, độc ác, sống xa hoặc quên lãng, không biết đến Thiên Chúa, hơn là vì những người tốt lành, thánh thiện, thường xuyên nghĩ tới Thiên Chúa. Thật vậy, Ngài nói: «Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi» (Mt 9:13; xem thêm Lc 15:7).

Yêu Chúa Cha
Nhưng đối tượng căn bản nhất mà Ngài yêu thương chính là Thiên Chúa, hay Chúa Cha, là Cha Ngài. Chúa Cha và Ngài cùng với Thánh Thần đều là Thiên Chúa, mà bản chất của Thiên Chúa là tình yêu, nên Ba Ngôi phải yêu thương nhau vô hạn. Tình yêu giữa Ba Ngôi với nhau chính là nguồn mạch cho mọi tình yêu trên trần thế. Do đó, tình yêu căn bản nhất của Chúa Giêsu là tình yêu đối với Cha Ngài.

Hai tình yêu ấy chỉ là một
Nơi Chúa Giêsu, yêu Chúa Cha và thương mọi người chỉ là một tình yêu duy nhất. Tình yêu của Ngài đối với Chúa Cha được thể hiện cụ thể thành tình yêu đối với nhân loại. Yêu nhân loại và hy sinh đến tận cùng cho mọi người ở trần gian là cách Ngài thể hiện tình yêu thương của Ngài đối với Chúa Cha. Việc Ngài chết trên thập giá có hai ý nghĩa và hai mục đích không tách rời nhau, tương tự như hai mặt của một tờ giấy duy nhất: đó là cứu chuộc nhân loại và thờ phượng Thiên Chúa. Ngài thờ phượng Thiên Chúa bằng cách cứu chuộc nhân loại. Hành động đến trần gian rao giảng Tin Mừng và chịu chết để cứu chuộc nhân loại của Ngài chính là hành vi thờ phượng và yêu mến Thiên Chúa một cách tuyệt hảo nhất.
Thời Cựu ước, hai giới luật «mến Chúa và yêu người» (x. Đnl 6:5; Lv 19:18:b; Mt 22:37-40) có vẻ là hai giới luật tách rời nhau đến nỗi người ta nghĩ rằng có thể mến Chúa mà không yêu người, hoặc yêu người mà không mến Chúa. Nhưng Chúa Giêsu là người tổng hợp hai tình yêu ấy lại thành một tình yêu duy nhất: mến Chúa thì phải yêu người, và chính khi yêu người là mình mến Chúa (x. Ga 13:34-35; 1Ga 4:21). Do đó, đối với con người, cách yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa làm đẹp lòng Ngài nhất chính là yêu thương và hy sinh cho tha nhân. Không thể có sự yêu mến hay thờ phượng Thiên Chúa đúng đắn tách biệt với việc yêu thương và hy sinh cho tha nhân. Cũng như không thể có tình yêu đối với tha nhân đúng nghĩa tách biệt với việc yêu mến và thờ phượng Thiên Chúa. Rất tiếc nhiều người Kitô hữu thời nay vẫn quan niệm và hành xử như hai thứ tình yêu – yêu Chúa và yêu người – có thể tách rời nhau, nghĩa là có thể mến Chúa mà không yêu người, hay yêu người mà không mến Chúa.
***
Thiết tưởng khi suy niệm về tình yêu của Chúa Giêsu, ta cần bắt chước cách yêu thương của Ngài. Đó là kết hợp hai giới luật của Cựu ước thành một giới luật duy nhất, là: «yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn» (Mt 22:37) bằng cách «yêu người thân cận như chính mình» (Mt 22:39). Thánh Phanxicô Assisi đã tổng hợp hai tình yêu này trong Kinh Hòa Bình của ngài bằng câu: «Lạy Chúa Từ Nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa TRONG MỌI NGƯỜI». Theo quan điểm của đoạn Tin Mừng về «Cuộc phán xét chung» (Mt 25:21-46), thì tiêu chuẩn để Thiên Chúa phán xét sự công chính hay thánh thiện, đạo đức của một người không liên quan nhiều đến tình yêu của người ấy đối với Thiên Chúa, mà chỉ liên quan đến tình yêu của người ấy đối với tha nhân, nhất là đối với những người đau khổ, bệnh tật, bị áp bức. Chính tình yêu của người ấy đối với tha nhân mới là thước đo cụ thể và chính xác nhất cho tình yêu của người ấy đối với chính Thiên Chúa.
Nguyễn Chính Kết
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2026(Xem: 18)
Là một nhà cách mạng tôn giáo, nhưng Đức Giêsu lại xuất thân từ Nadarét, thuộc vùng Galilê (miền Bắc) là «miền đất của dân ngoại», chứ Ngài không xuất thân ở vùng Giuđê (miền Nam) là vùng của người đạo Do thái với kinh đô và đền thờ Giêrusalem. Vì thế, Đức Giêsu được gọi là «người Galilê», điều này trái với quan niệm chung của người đạo Do Thái.
19/01/2026(Xem: 48)
Dân Do Thái được Thiên Chúa tuyển chọn làm dân riêng của Ngài, đó là điều thật hạnh phúc cho họ. Nhưng thay vì sống theo tinh thần khiêm cung của Ngài, họ lại lên mặt và khinh chê dân ngoại. Vì thế, khi Đấng Cứu Thế đến, Thiên Chúa đã không để cho vùng Giuđa – vùng đông người có đạo nhất – được vinh dự là nơi xuất thân của Đấng Cứu Thế. Mong rằng Giáo Hội không đi vào vết xe đã đổ!
14/01/2026(Xem: 397)
Vì tha thiết yêu thương nhân loại, Đức Giêsu đã trở nên «con chiên bị sát tế», đã chết cách thê thảm để cứu chuộc nhân loại. Và sự hy sinh ấy chính là cách Ngài thờ phượng và bày tỏ tình yêu đối với Thiên Chúa Cha, Cha của Ngài. Đó là cách thờ phượng và yêu mến Thiên Chúa tuyệt vời nhất, đẹp lòng Thiên Chúa nhất, mà chính Đức Giêsu đã làm gương để chúng ta làm theo.
14/01/2026(Xem: 405)
Đã là ngôn sứ thì phải dám nói lên tiếng nói của chân lý, công lý và tình thương, đồng thời dám trả giá rất cao, có khi bằng cả mạng sống của mình, cho lời chứng của mình giống như Gioan. Đó là đặc điểm không thể thiếu của những ngôn sứ đến từ Thiên Chúa. Người sợ hy sinh, không chấp nhận trả giá, chắc chắn không phải là ngôn sứ thật, dù họ có mang danh là đại ngôn sứ chăng nữa!
05/01/2026(Xem: 494)
Đức Giêsu hoàn toàn vô tội, nhưng Ngài mang sứ mạng đặc biệt là gánh tội trần gian, và chấp nhận chịu chết để đền tội cho trần gian trước mặt Thiên Chúa. Vì thế, Ngài đã trở thành «hiện thân của tội lỗi», như thánh Phaolô nói: «Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta» (2Cr 5:21).
FOLLOW US
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN MỚI
Thông tin của bạn được giữ kín tuyệt đối và có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào. Nhập địa chỉ email của bạn
THÔNG TIN LIÊN LẠC