Dấn thân xã hội:
Tiếng gọi ngôn sứ
trong thời đại bất công
Đây là một bài được viết để thuyết trình
cho một nhóm thiện chí muốn được giới thiệu về
HỌC THUYẾT XÃ HỘI CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO.
Vì thế, những chữ tô đậm chỉ là để nhấn mạnh và giải thích thêm,
không được viết theo phong cách một bài bình thường của tác giả.
1. Khi đức tin bị thu hẹp vào nhà thờ, Tin Mừng đánh mất sức mạnh biến đổi thế giới
Có một cám dỗ rất tinh vi đang len lỏi vào đời sống Kitô hữu: cám dỗ biến đức tin thành một thực hành thuần túy cá nhân, một sự an ủi tâm linh, một nơi trú ẩn trốn khỏi những phức tạp của xã hội. Lúc đó, chính các Kitô hữu biến tôn giáo của mình trở thành thuốc phiện
Nhưng Tin Mừng không bao giờ được rao giảng để con người trốn chạy khỏi thế giới; Tin Mừng được trao cho chúng ta để chúng ta biến đổi thế giới.
Khi người Kitô hữu chỉ biết cầu nguyện mà không dấn thân, chỉ đọc Kinh Thánh mà không sống công lý, chỉ tham dự thánh lễ mà không quan tâm gì đến nỗi đau của người nghèo, thì đức tin ấy trở nên vô hiệu, giống như muối đã nhạt, ánh sáng bị che khuất.
Một đức tin không bước ra khỏi nhà thờ là một đức tin đã đánh mất hơi thở của Đấng đã nhập thể. Và khi Giáo Hội yên lặng trước bất công, Giáo Hội không còn là tiếng nói của Tin Mừng, mà chỉ còn là tiếng vọng yếu ớt của một thứ tôn giáo tự vệ. Đây là lúc chúng ta phải nói thẳng: đức tin không dấn thân là đức tin chết.
2. Phẩm giá con người đang bị chà đạp, và sự im lặng của chúng ta là một tội lỗi
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà phẩm giá con người bị thương tổn mỗi ngày: người lao động bị bóc lột, người nghèo bị bỏ rơi, người lên tiếng cho sự thật bị đe dọa, người yếu thế bị coi như gánh nặng.
Những vết thương ấy không chỉ là vấn đề xã hội; chúng là những vết thương trên chính thân thể của Đức Kitô, Đấng đã đồng hóa mình với những người bé nhỏ nhất.
Vì thế, sự im lặng của người Kitô hữu trước bất công không chỉ là thiếu sót; đó là một tội lỗi. Tội lỗi của sự thờ ơ. Tội lỗi của sự an toàn. Tội lỗi của việc đặt sự yên ổn của bản thân lên trên tiếng kêu của những người bị áp bức.
Một Giáo Hội chỉ biết an ủi mà không dám lên tiếng, chỉ biết giảng dạy mà không dám đối diện với thực tại, là một Giáo Hội đánh mất căn tính ngôn sứ của mình. Và một Kitô hữu chỉ biết cầu nguyện mà không dám bảo vệ phẩm giá con người là người chưa hiểu thế nào là cầu nguyện đích thực.
3. Công lý không phải là một lựa chọn, mà là mệnh lệnh của Thiên Chúa
Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa không chỉ mời gọi con người yêu thương, mà còn truyền lệnh phải thực thi công lý.
Công lý không phải là một giá trị phụ thuộc vào hoàn cảnh, càng không phải là một khẩu hiệu để trang trí cho những bài giảng đạo đức. Công lý là cách Thiên Chúa hành động trong lịch sử, và cũng là cách Ngài đòi hỏi chúng ta hành động. Một tình yêu không dẫn đến công lý chỉ là một cảm xúc dễ chịu; và một đức tin không dẫn đến công lý chỉ là một nghi thức rỗng.
Khi người Kitô hữu chấp nhận những cơ chế bất công, khi họ thỏa hiệp với dối trá, khi im lặng trước bạo lực, họ không chỉ phản bội con người, mà còn phản bội chính Thiên Chúa.
Công lý không phải là một lựa chọn tùy ý; đó là mệnh lệnh của Đấng đã phán: «Ta muốn lòng nhân chứ không phải hy lễ.» Và nếu chúng ta không sống công lý, thì mọi hy lễ của chúng ta đều trở nên vô nghĩa.
4. Liên đới không phải là lòng thương hại, mà là đứng về phía sự thật dù phải trả giá
Trong một xã hội bị phân hóa bởi sợ hãi, nghi kỵ và ích kỷ, liên đới không chỉ là chia sẻ vật chất hay cảm thông tinh thần; liên đới là dám đứng về phía sự thật, phía người yếu thế, phía những người không có tiếng nói.
Liên đới là dám trả giá cho sự thật, dám chấp nhận bị hiểu lầm, bị chống đối, thậm chí bị loại trừ.
Liên đới là từ chối đứng về phía kẻ mạnh khi họ sai, và từ chối im lặng khi sự thật bị bóp méo.
Một Giáo Hội không dám liên đới với người nghèo là một Giáo Hội đã đánh mất trái tim của Tin Mừng. Và một Kitô hữu không dám liên đới với người bị áp bức là người chưa hiểu thế nào là theo Chúa Kitô, Đấng đã đứng về phía những người bị loại trừ, dù điều đó dẫn Ngài đến thập giá.
5. Sự thật là ánh sáng của Thiên Chúa, và chúng ta không được phép thỏa hiệp với bóng tối
Trong một thế giới mà dối trá có thể được tô vẽ thành sự thật, mà bạo lực có thể được che đậy bằng những mỹ từ, mà quyền lực có thể thao túng lương tâm con người, thì việc sống sự thật trở thành một hành vi ngôn sứ.
Người Kitô hữu không được phép thỏa hiệp với dối trá, dù dối trá ấy mang lại sự an toàn cho họ.
Không được phép im lặng trước bất công, dù sự im lặng ấy giúp họ tránh rắc rối.
Không được phép che giấu sự thật, dù sự thật ấy khiến họ bị mất lòng người khác.
Sự thật không phải là một lựa chọn dễ chịu; sự thật là ánh sáng của Thiên Chúa chiếu vào bóng tối của thế gian. Và nếu chúng ta không sống sự thật, chúng ta đang để bóng tối lan rộng trong chính tâm hồn mình.
Kết luận – Đây là thời điểm để Giáo Hội lấy lại tiếng nói ngôn sứ của mình
Chúng ta đang sống trong một thời điểm mà thế giới cần những Kitô hữu can đảm hơn bao giờ hết: can đảm bước ra khỏi sự an toàn, can đảm đối diện với bất công, can đảm bảo vệ người yếu thế, can đảm sống sự thật.
Đây là lúc Giáo Hội phải lấy lại tiếng nói ngôn sứ của mình – tiếng nói không sợ hãi, không thỏa hiệp, không tìm sự dễ chịu, nhưng trung thành với Tin Mừng đến cùng.
Nếu chúng ta không lên tiếng, ai sẽ lên tiếng? Nếu chúng ta không hành động, ai sẽ hành động? Nếu chúng ta không sống công lý, ai sẽ đem công lý vào thế giới?
Dấn thân xã hội không phải là một hoạt động phụ thêm; đó là cách chúng ta sống Tin Mừng trong thời đại này. Và nếu chúng ta không dấn thân, thì chính chúng ta sẽ phải trả lời trước Thiên Chúa về sự im lặng của mình.
Nguyễn Chính Kết
- Từ khóa :
- ngôn sứ
- ,
- sống đạo giữa đời
Gửi ý kiến của bạn





