Cát bụi tuyệt vời

24/07/20269:49 CH(Xem: 160)
Cát bụi tuyệt vời

Cát bụi tuyệt vời

 aaa

Các kinh và các bài đọc trong các thánh lễ, 

các bản văn ta đọc trong cuốn Thánh Kinh, 

các kinh thần vụ mà các linh mục
thường đọc sáng trưa chiều tối,

rất nhiều bản là công trình dịch thuật của

"Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ".

Đến năm 2026 này là Nhóm được 55 tuổi.

Bài này có mục đích giới thiệu với độc giả

về Nhóm này cùng với
những công việc phục vụ Giáo Hội

mà Nhóm đã từng làm được.

 

Phạm Minh Tâm 

 

“Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người,
thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St. 2, 7).
Trước năm 1975, tôi chưa hề biết gì về tên gọi cũng như công việc của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ.
Thật là một sự vô-tri đáng tội-nghiệp của tôi nằm chung trong cái nố tội về những điều thiếu-sót nơi tuyệt-đại Dân Chúa Việt-Nam, chỉ quen khư-khư “giữ” đạo theo mẫu-số chung là học thuộc lòng thật nhiều kinh, rồi ngân-nga hết ngày này qua tháng nọ và nghe lời cha xứ là đủ. Ngoài ra không bao giờ chịu tìm-tòi, học-hỏi cho biết những lẽ đạo cũng như môi-trường sống đạo không xa hơn cổng nhà thờ. Thành vậy, nói gì đến việc biết được Các Giờ Kinh Phụng-vụ là gì, sự quan-trọng và cần-thiết của “thần-vụ” này ra sao và Hội-thánh đã mời gọi người tin như thế nào. Lại nữa, đã có khi nào gíáo-dân được nghe giảng về các Tông-thư, Tông-huấn hay Huấn-thị của Hội-thánh đâu, thì làm sao biết được lời Đức Thánh Cha Phao-lô VI mở đầu Tông-hiến Laudis Canticum công-bố vào ngày Lễ Các Thánh năm 1-11-1970 rằng: “Bài Ca Chúc Tụng Thiên Chúa hằng vang dội muôn đời trên Thiên-quốc, đã được Chúa Giê-su Ki-tô, Vị Thượng-tế của chúng ta đưa vào trần-thế. Bài ca này, Hội-thánh không ngừng tiếp-tục hát lên, qua những hình-thức vô cùng phong-phú với một tấm lòng bền vững trung-kiên”. Kèm theo Tông-huấn này là một sứ-điệp gửi điCác Hội Đồng Giám Mục trong mỗi quốc gia có nhiệm vụ phải cho xuất bản sách này bằng tiếng nước mình”.
Giờ đây, tôi đã hiểu về các “lẽ” nêu trên nên nhớ rất rõ là vào Lễ Các Thánh năm 2025 này là đúng 55 năm Tông-hiến Laudis Canticum minh-định về Lời Cầu Nguyện của Hội-thánh và Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ cũng được 54 tuổi, vì Nhóm này ra đời sau Tông-hiến Laudis Canticum một năm. Và tôi cũng không còn là một giáo-dân chỉ theo đạo bằng “mẫu-số chung” buồn-thảm trước kia nữa mà thật sự xác-tín rằng Đức-tin là một ân-huệ Chúa ban cùng với một hành-vi cá-nhân độc-lập phải đuợc xây dựng trên ý-thức nhận-định rõ ràng về Đấng mình tin theo và sống theo những gì Hội-thánh dạy. Nhất là tôi đã biết được Các giờ kinh Phụng-vụ là gì, biết rõ Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ là những ai và công việc họ đã làm ra sao…
Cho nên, hôm nay, tôi thấy mình cần phải viết về họ bằng một tâm-tình cảm-mến, một chút tình trong cái duyên tri-ngộ và trên hết mọi sự là cả tấm lòng tạ ơn làn hơi Thiên Chúa đã thổi vào những nhúm bụi tro thuở tạo-thành để từ đó họ trở thành những thân-phận đáng sống; như cảm-nghiệm một nhạc-sĩ đã hát “Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy. Ôi cát bụi tuyệt vời”…
Chính từ mớ cát bụi tuyệt vời ấy mà Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ đã vươn hình-hài lớn dậy như hôm nay. Trong đó bao gồm nhiều giáo-sĩ, tu-sĩ trí-thức như linh-mục Nguyễn Công Đoan, Nguyễn Ngọc Tỉnh, Nguyễn Hữu Phú, bà Nguyễn Thị Sang bên cạnh những tên tuổi mà vào một thời sinh-hoạt Công-giáo Tiến-hành Chuyên-biệt, tôi đã nhận được sự linh-hướng của các linh-mục Đa-minh Lyon tại 44 Tú Xương như linh-mục Nguyễn Văn Hoà, Trần Phúc Nhân, Hoàng Đắc Ánh, Đỗ Xuấn Quế, Thiện Cẩm và linh-mục Trần Ngọc Thao DCCT bên 38 Kỳ Đồng. Cũng nhờ vậy, tôi có cơ-hội học hiểu thêm về ý-nghĩa, nội-dung và truyền-thống cầu nguyện chung của Hội-thánh qua dòng lịch-sử cũng như tầm quan-trọng của “thần vụ” đã đuợc Đức Thánh Cha Phao-lô VI nói rõ thêm qua Tông-hiến Laudis Canticum.
Lúc đầu, Nhóm được thành-lập do thiện-chí và nhiệt-tình của một số vị, tiêu-biểu là linh-mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, rất hăng-hái đi gặp gỡ người này người kia. Rồi vào dịp Lễ Các Thánh năm 1971, một số thành-viên đầu tiên gồm các linh-mục Trần Phúc Nhân, Xuân Ly Băng, Thiện Cẩm, Nguyễn Ngọc Tỉnh, nữ-tu Lê Thị Hiên đã cùng nhau họp lại làm việc tại dòng các nữ-tu Biển Đức ở Thủ Đức. Vì thế, Nhóm đã lấy ngày này làm ngày thành-lập chính-thức. Và vào tháng 8 năm 1974, đã có một số linh-mục tu-sĩ làm việc thường xuyên tại Mai Khôi.
Sau ngày 30-4-1975, trong hoàn-cảnh phức-tạp mới, Nhóm đã phải xé lẻ ra, đi nhờ-vả hết tu-viện này đến nhà dòng nọ mới có chỗ cùng ngồi lại cho công việc được liên-tục. Nhờ vậy, tôi đã được thấy tận mắt cảnh một số vị đang dùng một phòng nhỏ gần ngay nhà bếp của tu-viện Mai Khôi làm nơi để phiên-dịch sách Giờ Kinh Phụng Vụ. Hình như căn phòng này trước kia không dùng để ở cho nên ngoài cửa ra vào có cánh để đóng hờ, còn khung cửa sổ rộng chỉ có chấn song, người đi ngang qua đều có thể nhìn được toàn bộ bên trong. Đôi lần đi ngang qua căn phòng ngoài giờ làm việc, tôi đã đứng lại thật lâu, nhìn qua song cửa vào căn phòng vắng-vẻ để chỉ thấy trơ-trọi một cái bàn rộng và nhiều chiếc ghế mộc-mạc trước một tấm bảng lớn còn chi-chít những câu văn dịch đang sửa dở-dang. Nhẩn-nha đọc kỹ mới thấy “nghề dịch cũng lắm công-phu”. Trên bảng liệt-kê các câu của từng người đã dịch từ một câu nguyên-bản. Rồi từng câu đuợc gạch chữ này, thêm chữ kia cho đến khi đúc-kết tất cả lại thành một câu hoàn-chỉnh. Và cứ từng câu, từng câu như thế mà thành một cuốn sách Các Giờ Kinh Phụng Vụ dầy gần hai ngàn trang… như đang có hiện nay. Rồi đến Kinh Thánh và nhiều sách khác nữa cũng được Nhóm thực-hiện theo cùng một phương-pháp. Tôi hiểu cách làm việc này vì thời sinh-viên, chúng tôi cũng đã có chút kinh-nghiệm khi cùng nhau dịch cuốn “Prières” của linh-mục Michel Quoist. Cho nên, chỉ cần nhìn vào khung cảnh làm việc khiêm-tốn như thế thì ai cũng nhận ra được sự eo-hẹp và bấp-bênh của Nhóm đang trải qua.
Đúng là một chiếc cầu sứ-vụ bắc cheo-leo trên hai ghềnh đá chênh-vênh là sự giới-hạn của hoàn-cảnh với chính-sách kiểm-soát khắc-nghiệt của chính-quyền cộng-sản về tôn-giáo và nhu-cầu tâm-linh cần được phục-vụ. 
Tôi quen dần với tên gọi, biết nhiều thêm về công việc phiên-dịch này cũng như biết thêm đuợc một số thành-viên khác của Nhóm qua những mầu chuyện nhỏ đuợc chia sẻ từ những vị thân quen. Đây đúng là những chuyên-viên của Giáo-hội đang chăm-chút làm giầu các nén bạc quý mỗi người đã đuợc giao-phó. Sở dĩ tôi có ấn-tượng quá mạnh và trang-trọng này vì chỉ cần nhìn những linh-mục tu-sĩ, dòng có, triều có, từ các nơi ngày-ngày rất nghiêm-túc theo giờ hành-chính đến ngồi lại với nhau trong căn phòng thô-sơ, chật-chội và hình như còn có cả cái vẻ “lén lút” tránh con mắt chính-quyền cộng-sản nữa.
Tuy tất cả khởi đi từ hai bàn tay trắng, song với quyết-tâm muốn thực-hiện công việc đem văn-chương và ngôn-ngữ Việt-Nam vào Phụng-vụ để diễn-đạt niềm tin theo văn-hoá dân-tộc đúng yêu-cầu chung của Hội-thánh đòi hỏi mà họ đã nỗ-lực không ngừng nghỉ, tận-dụng từng dịp nào không bị các việc bổn-phận ràng buộc thì lại cùng nhau làm công việc dịch-thuật trong sự eo-hẹp về tài chính, sự đố-kỵ của một số chủ chăn và nhiều anh em trong hàng ngũ linh-mục cùng trong Giáo-hội Việt-Nam.
Nếu tuyệt-đại đa số những đấng bản-quyền, những huynh-đệ đồng-liêu và đồng-viện của họ không nhìn đuợc tận mắt hoàn-cảnh này thì sẽ không nếm trải đuợc hết nỗi gian-nan của họ ngoài chính họ là những kẻ qua cầu.
Năm 1976, Đức Cha Nguyễn Sơn Lâm được bầu làm Chủ-tịch Uỷ Ban Giám Mục đặc trách Phụng Tự. Ngay sau đó, ngài đã chính-thức yêu cầu Nhóm hoàn-thành công việc phiên-dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ.
Đầu năm 1981, vì xẩy ra vụ linh-mục Nguyễn Công Đoan Dòng Tên bỗng dưng bị bắt đi học-tập cải-tạo, Đức Tổng-giám-mục Phao-lô Nguyễn Văn Bình đã không chút lưỡng-lự, mở rộng cửa Toà Tổng-giám-mục Sài-gòn, đón hết các tổ rải-rác cùng về đây tiếp-tục công việc với câu nói… Anh em cứ đến, bao lâu còn làm được thì cứ làm… Và Nhóm đã được Đức Tổng-giám-mục “cưu-mang” trong suốt 14 năm, từ giữa năm 1981 cho đến khi ngài từ-trần năm 1995.
Trong tinh-thần làm việc của một nhóm dịch-thuật như thế thì ngoài khả-năng chuyên-môn về Kinh Thánh và sách Phụng-vụ đòi hỏi, phải thông-thạo không những các sinh-ngữ như Pháp, Anh, Đức… mà còn nắm vững cả một số cổ-ngữ như Latin, Hébreu, Hipri, Aramic… Song trên hết mọi sự vẫn phải là tâm-thức nặng lòng với Giáo-hội bằng sự khiêm-tốn, biết từ-bỏ cái tôi của mình, biết tôn-trọng người khác, nhất là biết lắng nghe ý-kiến chung và theo quyết-định chung. Đây là một điều rất khó cho con người nói chung, huống hồ những thành-viên của Nhóm lại toàn là linh-mục, tu-sĩ có trình-độ cao về học thức, về chuyên-môn.
Xét về tài, các thành-viên trong nhóm đều là những người có trình-độ cao và kiến-thức rộng về chuyên-môn cũng như về ngôn-ngữ; nhất là chiều dầy kinh-nghiệm phiên-dịch các bản văn Kinh Thánh và Phụng-vụ suốt nửa thế-kỷ. Xét về đức-độ, đa-số các vị đã từng là cha giáo, là Bề Trên, chỉ vang danh là những nhà tu-hành có tài, có đức luôn tận-tụy với ơn gọi của mình. Lại còn tự-nguyện cùng nhau phiên-dịch các sách Phụng-vụ, các tài-liệu của Giáo-hội như một cách chu-toàn tác-vụ giáo-huấn đã lãnh-nhận, mà không vương mang chút tai-tiếng gì về những lỗi phạm đến nhân-đức và tu-đức.
Sau khi Nhóm nhận lời mời của đức cha Nguyễn Sơn Lâm, Chủ-tịch Uỷ Ban Phụng Tự, đề-cử một số thành-viên tham-gia sinh-hoạt của Ủy-ban này thì hai linh-mục Thiện Cẩm và Nguyễn Văn Hoà ra khỏi Nhóm vì cá-nhân có sự bất-bình, dẫn đến việc kiện-cáo vào Mùa Chay năm 1989. Tuần-lễ trước Tuần Thánh, ba linh-mục trong Nhóm là linh-mục Nguyễn Ngọc Tỉnh dòng Phan-xi-cô, linh-mục Trần Ngọc Thao dòng Chúa Cứu Thế và linh-mục Trần Phúc Nhân, nhận đuợc giấy mời ra toà ngày 21-3-1989. Lại cũng chính Đức Tổng-giám-mục Nguyện Văn Bình đứng ra vừa hoà-giải nội-bộ, vừa can-thiệp để xin đình-hoãn phiên toà trong Tuần Thánh.
Vào năm 2005, xẩy ra việc Uỷ Ban Phụng Tự do giám-mục Trần Đình Tứ làm chủ-tịch, đã đem bản dịch tiếng Việt của sách Lễ Rô-ma in năm 1992, là công-trình đầu tiên của Ủy Ban Phụng Tự duới triều đức cha Nguyễn Sơn Lâm làm chủ-tịch, ra duyệt lại và sửa đổi cho thành một bản mới rồi ấn-hành cùng năm và buộc phải đuợc sử-dụng ngay để thay thế bản dịch cũ. Giáo-dân đều biết việc này qua cách phải sửa lời đọc trong Thánh-lễ.
Sự-kiện này đã gây ra luồng dư-luận tín-nghi không tốt cho Hội Đồng Giám Mục Việt-Nam nói chung và cách riêng cho những tác-nhân liên-hệ. Có những người muốn tỏ ra hiểu chuyện đã cho đây là chủ-ý để xoá tên nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ. Lý-do, khi Sách Lễ Rô-ma 1992 ra đời, Ủy Ban Phụng Tự có 16 thành-viên mà nửa số nhân-sự là của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ, gồm các linh-mục Trần Phúc Nhân, Đỗ Xuân Quế, Nguyễn Ngọc Rao, Trần Ngọc Thao, Nguyễn Hữu Phú, Nguyễn Công Đoan, Nguyễn Ngọc Tỉnh và Trịnh Văn Thậm… Lại có những người khác làm như suy nghĩ chín-chắn hơn đã luận thêm rằng trong cái nửa còn lại kia cũng toàn các bậc vị-vọng trong Giáo-hội như các linh-mục Trần Văn Hiến Minh, Hồ Văn Xuân, Phạm Quốc Tuý, Kim Long, Hoàng Đắc Ánh, Nguyễn Ngọc Sơn và tổng thư-ký Trần Đình Tứ nữa mà, sao lại nỡ bôi mặt nhau… Cũng chính vì những cái suy ngộ-nghĩnh này mà sự việc lại tạo thêm uy-tín cho nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ; đã vô-hình-trung bắt dư-luận phải bỏ thái-độ lơ-là trước đây để tìm hiểu về Nhóm nhiều hơn. Đồng thời, khối tín-hữu bắt đầu sửng-sốt với cách hành-xử và lời nói đáng để đời từ miệng các đấng bậc mà xưa nay họ vẫn nghĩ chỉ rao giảng lời ngay ý lành và hành-xử điều thánh-thiện.
Trong thành-phần giáo-dân đó đây đã vang dậy dư-luận là tại sao người ta lại có thể mở miệng nói với nhau những câu đầy tính thế-gian và tính xác-thịt kiểu cạnh-tranh ở chốn chính-trường và thương-trường, rằng “đừng để Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ khống chế Uỷ Ban Phụng Tự”… Khống-chế ai và khống-chế để đuợc gì với những trang Kinh Thánh? Nếu chỉ nghe câu này như nghe chuyện trong nhà ngoài phố thì cũng còn có thể. Song khi lấy con mắt nội-tâm mà nhìn từ quá-khứ sang hiện-tại của từng thành-viên trong Nhóm Các Giờ Kinh Phụng-vụ rồi đem câu nói trên đuợc thốt ra từ miệng một giám-mục thì mới thấy phải chăng Thiên Chúa đã dùng chính anh em cùng chung mái “Nhà Cha” để thử sức xem Nhóm có bền đỗ làm lời những nén bạc được giao hay không?
Giờ đây, nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ đã bước qua tuổi 50. Trong cuộc đời này, thường người ta chỉ cần ngồi cộng dần từng năm đến số 50 trong hoàn-cảnh chung nào đấy là đã đủ để cho một người có quyền tự-hào và hãnh-diện như 50 năm linh-mục, 50 năm giám-mục, 50 năm hôn-phối… chẳng hạn. Riêng con số 50 của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ thì khác, rất khác, vì nó phải gồm rất nhiều cái khoảng 50 năm trong từng cuộc đời của anh em họ đem đến gom chung lại mới có.
Hãy lùi lại hơn 50 năm trước đây để thấy họ là những ai… Là cha Đỗ Xuân Quế mới chịu chức linh-mục được 10 năm, đang vừa làm chủ-bút báo Nhà Chúa vừa dạy học; là cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh vừa học xong Văn-khoa, đang dạy học; là cha Thiện Cẩm mới ở Pháp về cũng đang dạy ở Viện Đại-học Đà-lạt; là những người khác nữa như cha Trần Phúc Nhân vừa dạy học vừa miệt-mài trên những trang Kinh Thánh; là các cha Xuân Ly Băng, Nguyễn Hữu Phú… cũng vuớng bận nhiều bổn-phận nhưng cùng đong đầy tâm-tình và nhiệt-huyết muốn tận dụng năm tháng hồng-ân đã đuợc vươn lên thành hình-hài bằng luồng thần-khí thổi vào nhúm cát bụi tuyệt-vời từ thuở khai thiên lập địa…
Có điều không phải cát bụi nào được hà hơi cũng là cát bụi tuyệt-vời nếu chung cuộc chỉ thấy ngao-ngán trong cái vòng luẩn-quẩn “hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi. Ôi cát bụi mệt nhoài”…
Mệt” như tiếng nói của một chức-sắc trong Giáo-hội Công-giáo Việt-Nam đã buông ra một cách vừa thô-bạo lại vừa vô-trách-nhiệm là “Ai khiến chúng nó dịch”. Là những người kế-tục năng-quyền tư-tế, ngôn-sứ và vương-đế của Đức Ki-tô cùng ba nhiệm- vụ quản-trị, thánh-hoá và giáo-huấn mà vâng theo huấn-giáo của Hội-thánh làm công việc chuyển dịch Lời Chúa sang ngôn-ngữ mẹ đẻ cho dễ phổ-cập đến cộng-đồng tín-hữu Việt-Nam mà phải chờ được “khiến” sao? Và “ai” đây là những “ai” giữ độc-quyền “khiến”? Vả lại, sứ-điệp của Hội-thánh truyền đi là… Các Hội Đồng Giám Mục trong mỗi quốc gia có nhiệm vụ phải cho xuất bản sách này bằng tiếng nước mìnhchứ có chỉ-định rõ phải là những ai dịch đâu? Lại nữa, “Chúng Nó” đây là Nguyễn Hữu Phú, là Nguyễn Ngọc Rao, Đỗ Xuân Quế; là Trần Ngọc Thao, Trần Phúc Nhân, Nguyễn Công Đoan và Nguyễn Ngọc Tỉnh… đã được chính Đức Ki-tô tuyển-chọn, thành những chứng-nhân như thế nào trước tha-nhân, trước thành-phần giáo-sĩ và ở giữa cộng-đồng Dân Chúa Việt-Nam. Vậy “Chúng Nó” dịch không cần ai khiến mà bởi ý-thức phục-vụ Giáo-hội và Quê-hương, vì không dám uổng-phí ơn riêng Thiên Chúa đã ban cho (1Pr 4, 10-11).
Do vậy, từ con số không buổi ban đầu sơ-khai mà mấy năm sau đã đủ sức chồi lên khi cơn nghịch-lũ sau 1975 chụp tới, khi không được dạy học hay làm bất cứ việc gì đang làm trước đó. Thế nhưng, họ có thể bị thế-gian làm khó về những sự thế-gian nhưng tấm lòng của cả Nhóm thì không ai ngăn được nên họ đã từ hoàn-cảnh hụt-hẫng này mà tận-dụng hết thời-gian để phiên-dịch các bản văn Kinh Thánh và Phụng-vụ mau hơn. Phần vì khi đó độ tuổi các thành-viên đều cùng xấp-xỉ trẻ như nhau, người trẻ nhất là cha Nguyễn Công Đoan, 36 tuổi và người già nhất là cha Nguyễn Hữu Phú cũng mới 46 tuổi. Cho nên, người thốt ra hai chữ “chúng nó” lấy tư-cách gì, năng-quyền nào và vị-thế ra sao và nhất là có biết là mình đang nói gì không, khi chính đức Tổng-giám-mục Phao-lô Nguyễn Văn Bình, chẳng những đã đứng ra bao-bọc cho “Chúng Nó” về làm việc dưới mái ấm Toà Tổng-giám-mục Sài-gòn, mà còn như người cha hiền, như bậc trưởng-thượng trong đại gia-đình của Chúa, đứng ra dàn-xếp việc kiện-tụng giữa anh em trong Nhóm và với cả chốn pháp-đình của thế-gian. Đến năm 1994, cũng chính ngài đứng sắp-xếp cho Nhóm tổ-chức buổi phát-hành sách Tân-ước tại Toà Tổng-giám-mục Sài-gòn, với sự hiện-diện của các giám-mục Alberto Ablondi là Chủ-tịch Liên-hiệp Kinh Thánh Công-giáo, giám-mục Nguyễn Minh Nhật Chủ-tịch Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam; đức ông Nguyễn Văn Tốt sau này là giám-mục Sứ-thần Toà-thánh tại Benin, Togo, Chad, Cộng-hoà Trung Phi, Costa Rica và Sri Lanka; đức ông Trần Văn Hiến Minh Đại-diện Ủy-ban Giám-mục đặc-trách Phụng-tự và các Viện-phụ, Bề trên, Giám-tỉnh các Dòng.
Rất nhiều các vị chủ-chăn của ràn chiên Việt-Nam như đức cha André Jacq, Nguyễn Sơn Lâm, Trịnh Văn Căn, Hồng-y Phạm Đình Tụng khi là Tổng-giám-mục Hà-nội, đã chủ-sự lễ cung-hiến Sách Thánh với sự có mặt của hai đại-diện Liên-hiệp Thánh Kinh Hội đến từ Úc và Hoa-kỳ, khi tiếp nhận 100.000 (một trăm ngàn) bản Tân Ước của Nhóm Các Giờ Kinh Phung Vụ dành cho các giáo-phận Miền Bắc. Rồi còn Tổng-giám-mục Ngô Quang Kiệt, Phó Tổng-giám-mục Nguyễn Văn Thuận, giám-mục Hoàng Đức Oanh, Nguyễn Văn Sang, Bùi Văn Đọc đều cảm-kích công việc làm của Nhóm. Ngay trong cuộc họp của Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam cuối năm 1975, Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ cũng được mời tham-dự như một sự hiện-diện đặc-biệt. Còn với thế-giới, Nhóm đã được ba nguồn tài-trợ ngân-quỹ để xây Trụ-sở sinh-hoạt là Trung-tâm Truyền -giáo Tỉnh Dòng Phan-xi-cô ở Saxonia, Đức; tổ-chức Công-giáo Missio cũng ở Đức và linh-mục Etcharren Bề-trên Tổng-quyền Hội Thừa-sai Ba-lê. Ngoài mối liên-hệ với Liên-hiệp Thánh Kinh Hội, Nhóm còn là thành-viên của Liên-hiệp Kinh Thánh Công-giáo, được mời đi dự Hội-nghị Quốc-tế của Liên Hiệp Kinh Thánh tại Hong-kong năm 1998, tại Rome năm 2005.
Năm 2018, tổ-chức Faith comes by Hearing, từng thực-hiện thu-âm Kinh Thánh bằng 1.500 ngôn-ngữ, đến Việt-Nam để thực-hiện việc thu-âm bằng tiếng Việt. Giám-mục Lu-y Nguyễn Anh Tuấn là Phụ-tá Tổng-gíáo-phận Sài-gòn, khi được hỏi về việc chọn bản dịch Kinh Thánh nào để thu-âm, đã xác-nhận… Bản dịch của Nhóm Phiên-dịch Các Giờ Kinh Phụng-vụ đơn-giản vì đây là bản dịch duy nhất được phổ biến rộng rãi trong các cộng đồng Công-giáo Việt-nam ở trong và ngoài nước từ mấy chục năm nay…
Vào ngày 15-9-2006, cha Bề-trên Tổng-quyền Dòng Claretians đã trao cho Nhóm Các Giờ Kinh Phụng-vụ giấy phép “Imprimatur” của Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam do Dòng Claretians đứng xin. Văn-bản này đề ngày 07-9-2006 với hai chữ ký của Chủ-tịch Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam khi đó là đức cha Nguyễn Văn Hoà và Chủ-tịch Uỷ-ban Giáo-lý Đức Tin Bùi Văn Đọc.
Trong thế đứng vững-vàng với đầy-đủ cả uy-tín lẫn thế-giá không chỉ trong cơ-cấu Giáo-hội Việt-Nam mà còn lan-toả sang cả lãnh-vực thế-giới như đã nêu trên, cùng với một số-lượng đồ-sộ về các ấn-phẩm dịch-thuật do Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ đã thực-hiện, mà sao hơn nửa thế-kỷ nay vẫn còn có sự lấn-cấn, lùng-bùng; vẫn chưa đủ lý-tình kiểu Roma locuta, causa finita est… thì xem ra về mặt tổ-chức của Giáo-hội Việt-Nam còn quá nặng-nề não-trạng cơ-chế. Vì não-trạng này mà người ta mất đi sự phán-đoán đứng-đắn; vẫn tù-đọng trong mặc-cảm quyền-uy đúng điệu “giáo triều”, chỉ vì Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ thành-hình không do sự cắt đặt và chỉ-đạo, theo cách nói “trực thuộc”…
Có một sự thật không thể tránh né hay chối cãi được là càng ngày càng thêm đông số những tín-hữu nhận ra rằng cơ-chế Công-giáo Việt-Nam thực sự có quá nhiều “vấn-đề”. Mà toàn là các vấn-đề “nổi cộm” phản đức tin, phản sứ-vụ, không nói không được.
Không nói thì rõ-ràng bất-xứng với tên gọi Ki-tô hữu của mình khi đã được Chúa nhận làm môn-đệ sống yêu thương và phục-vụ những gì gọi là công-thiện và công-hảo.
Không nói thì lại càng lỗi đạo đã được ơn làm người có lương-tri và nhận-thức từ nơi Đấng Ban Sự Sáng.
Không nói thì thiếu-sót khi đã hiểu, đã sống và đã vững bước theo niềm tin trong sáng của mình vào các năng-quyền thánh-hóa, quản-trị, giáo-huấn; đã nhận ra được những vướng-mắc trong đường bổn-phận làm tư-tế, vương-đế và ngôn-sứ mà mình cũng được thông phần. Cho nên, như tinh-thần thư Ê-phê-sô đã dạy "Đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng.” (Ep 5, 11).
Chẳng hạn, hơn bao giờ hết, ranh-giới các giáo-phận của Giáo-hội càng ngày càng bị vây chặt đóng kín, kiểu thế-gian vẫn nói “giang-sơn nào anh-hùng đó” và xem ra còn đi xa hơn cả quy-chế mà Công-đồng Vatican II quy-định trong Sắc-lệnh về Nhiệm vụ Mục vụ của các Giám mục trong Giáo-hội, để rồi mỗi đấng bản-quyền cứ như là một sứ-quân, mất hết sự hiệp-hành ngay cả trong các vấn-đề liên-hệ đến giáo-lý đức tin nền-tảng của Hội-thánh Chúa bằng kết-luận… vụ việc ở mỗi điạ phương
Vào dịp tháng 5-2011, với nhiệm-vụ của một người làm truyền-thông Công-giáo, tôi đã đến Trụ-sở sinh-hoạt của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ để tìm câu giải-đáp minh-nhiên cho nhiều nguồn dư-luận râm-ran cả trong và ngoài nước.
 bbbbb
Ngày 18-5-2011: Nhóm CGKPV tiếp Đức cha Võ Đức Minh.
Theo chiều kim đồng-hồ: Giám-mục Võ Đức Minh, linh-mục Trần Ngọc Thao,
linh-mục Vũ Phan Long, linh-mục Nguyễn Hũu Phú, bà Nguyễn Thị Sang,
    linh-mục Trần Phúc Nhân, linh-mục Đỗ Xuân Quế và tác giả.
Linh-mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh với tư cách Thường-trực Ban-điều-hành Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ, đứng ra giải-đáp mọi khúc-mắc, cho tôi hiểu qua các sinh-hoạt của Nhóm đã gần 13 năm gói ghém trong căn nhà 8m x 16m gồm tầng trệt và sáu tầng lầu, toạ-lạc tại số 1, hẻm 58, đường Phạm Ngọc Thạch. Từ nhà nguyện, phòng sinh-hoạt chung, các phòng làm việc với những tủ đầp ắp các nguyên-bản sách Phụng-vụ, Kinh Thánh cùng những tài-liệu cần-thiết cho việc phiên-dịch đến phòng khách, phòng ăn, nhà bếp, kho chứa sách và nơi để xe… nhất-nhất đều vừa việc cho mọi anh em. Tôi cũng được cả Nhóm cho phép tham-dự trực-tiếp vài ba sinh-hoạt… để đủ dữ-kiện mà nhận ra rằng nơi đây mới đúng là một Mái Nhà Chung, một tập-hợp những người cùng chung tâm-ý nên càng làm việc lâu ngày càng biết rõ nhau thì càng thân nhau, quý mến nhau, tạo nên một bầu khí không thể tìm ra ở nơi khác. Đó chính là ân-huệ Chúa ban “nhưng-không” cho anh chị em họ và qua họ cho Giáo-hội Việt-Nam có được một số kết-quả như hôm nay. Rồi cũng trong dịp này, tôi cũng được gặp giám-mục Võ Đức Minh Chủ-tịch Ủy-ban Kinh Thánh và linh-mục Tổng-thư-ký Vũ Phan Long nhân cuộc gặp-gỡ trao-đổi với Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ để đề-xuất vấn-đề sử-dụng các công-trình dịch-thuật của Nhóm dưới danh-nghĩa Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam…
Trong thuật lãnh-đạo của những bậc minh-quân tận-hiếu tận-trung với dân với nước thì việc biết hiền và dùng hiền được đặt lên hàng đầu, bằng không sẽ là những điều không may vô cùng cho đất nước nếu như có hiền-tài mà không biết, biết mà không dùng và dùng mà không tín-nhiệm. Đó mới là thuật trị nước của thế-gian với những khuynh-hướng chính-trị phức-tạp mà còn phải hiểu biết về hiền-tài như vậy, huống gì ở đây lại là sứ-vụ rao giảng mà mọi công-dân Nước Trời đều có chung nguyên-lý là Anh Em Con Một Cha, cần phải khiêm-tốn học hỏi để bổ-túc cho nhau.
Các vị thành-viên tiên-khởi trong nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ ngay cả khi vào độ tuổi đã cao nhưng họ vẫn nhiệt-tâm âm-thầm làm công việc dịch-thuật cho đến ngày Chúa gọi về, thì đủ chứng tỏ những vị ấy không làm với mục-đích để khống-chế ai, mà chỉ vì không muốn làm những người vô-trách-nhiệm với nhu-cầu tâm-linh của Dân Chúa. Còn những người hữu-trách trong cơ-chế đã vì đầu óc hẹp-hòi, đố-kỵ hay mặc-cảm sao đó mà tạo ra những trở ngại cho sự cộng-tác trong tình huynh-đệ và trong trách-nhiệm chung để cùng xây dựng Giáo-hội Quê-hương hôm nay và ngày mai, thì chẳng phải đó chính là những viên quản-lý bất-trung đã để lãng-phí một phần gia-sản thiêng-liêng của Người trao ban cho Giáo-hội Việt-Nam sao.
Điều cuối cùng để kết lại những dòng cảm-nghĩ này là cho dù ngay cả những ai nhận hay không nhận, đồng ý hay không đồng ý, thì sự thực vẫn là Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ đã dâng-hiến cho Giáo-hội Việt-Nam hơn 50 năm tài sức của họ để cung-ứng kịp thời cho cộng đồng Dân Chúa Việt-Nam đuợc hoà chung dòng tâm-linh với Hội-thánh như Đức Thánh Cha Phao-lô VI mong đợi “… Ước chi sách Các Giờ Kinh Phụng Vụ này mà giờ đây chúng tôi lấy Tông-quyền chấp thuận, phê chuẩn và ban hành giúp cho Hội-thánh thời nay trổi vang lời ca tụng Thiên Chúa một cách tuyệt vời hơn nữa…” (Tông-hiến Laudis Canticum).
Vậy vì lý do gì mà Hội Đồng Giám Mục Việt-Nam suốt hơn 50 năm qua, nếu chưa làm được trách-nhiệm như Tông-hiến đòi buộc… Các Hội Đồng Giám Mục trong mỗi quốc gia có nhiệm vụ phải cho xuất bản sách này bằng tiếng nước mình… thì ít ra cũng cần phải có chút thiện-chí mà cảm-kích tiếp nhận những thành-quả này như những hoa trái được mùa của Giáo-hội Quê-hương mới phải; chứ sao lại nửa như bỏ mặc nửa như kỳ-thị khi dung-túng cho những cá-nhân trong cơ-chế mặc tình tỏ thái-độ kèn-cựa sơ-đẳng kiểu hàng thịt nguýt hàng cá, chưa kể còn có cả bao che và đồng-tình như trường-hợp linh-mục Nguyễn Thế Thủ, chẳng hạn. Ông này trước đây là giáo-sư Phụng vụ của Đại-chủng-viện thánh Giu-se Sài-gòn và cũng từng là thành viên của Uỷ-ban Phụng-tự thời đức cha Trần Đình Tứ, đã không bỏ lỡ bất-cứ cơ hội nào và bất cứ ở đâu để gièm-pha Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ. Cụ-thể như nói với các nữ-tu tại lớp Phụng-vụ rằng “đừng mua sách của Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ nữa, bởi vì nay mai Uỷ Ban Phụng Tự sẽ có bản dịch mới”. Và mới vào đầu tháng 9 năm 2025, linh-mục này lại ngang-nhiên dùng chiêu-thức cũ, công-khai giảng “trên toà” bằng lời-lẽ khiếm-nhã, thô-bạo, mạt-sát Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ khi gọi họ là bọn này bọn nọ trước công-luận trong ngoài nước, trước Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam, cứ như múa gậy vuờn hoang, chẳng có tí gì là phong-cách của một người mang thánh-chức. Không biết chữ “bọn” này có bao gồm hai đời hồng-y Tổng-giám mục Hà-nội, Tổng-giám-mục Sài-gòn, bốn đời chủ-tịch Hội-đồng Giám-mục Việt-Nam cùng một số Giám-mục Giáo-phận và đặc-trách các Ủy-ban hay không. Ăn nói nộm-nạm cho chán như vậy mà vẫn chẳng thấy ai trách cứ nửa lời và vẫn ngồi họp trong Uỷ Ban Phụng Tự, như vậy không phải bao-che thì là gì.
Phải chăng Đức Ki-tô vẫn đang bị hành-hình…
Viết về Nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ trên lộ-trình hơn nửa thế-kỷ tận-hiến cho Giáo-hội với đủ cả nước mắt và hân-hoan này, tôi thấy mình cần phải lắng lòng xuống để ôn lại mọi sự trong tâm-linh về một hồng-ân. Cũng đồng thời, trong niềm tôn-phục hai thánh Phê-rô và Gio-an khi đứng trước thượng-hội-đồng Sanhédrin của Do-thái đã nói… Chúng tôi không thể làm gì khác hơn là chỉ nói những gì đã thấy và đã nghe… nên nội-dung bài viết này chính là để cho rộng đường dư-luận về sự hiện-diện của Nhóm Các Giờ kinh Phụng Vụ trong lòng Giáo-hội Việt-Nam và ngoài thế-giới như thế nào, chứ không phải là “bọn” như một số nhỏ vẫn muốn nghĩ
Tạ ơn Chúa. Cảm ơn Nhóm đã cho tôi dịp để góp chút cảm-nghiệm này cũng như để có thêm đựợc một biểu-chứng rằng thực sự Đức Ki-tô vẫn đang ở cùng chúng ta. 

Phạm Minh-Tâm

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
FOLLOW US
ĐĂNG KÝ NHẬN TIN MỚI
Thông tin của bạn được giữ kín tuyệt đối và có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào. Nhập địa chỉ email của bạn
THÔNG TIN LIÊN LẠC